Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Tôi mất một đứa con trai rồi, ông trời đừng cướp mất đứa còn lại

Sau cuộc phẫu thuật mổ u não, Tuấn được chỉ định chuyển sang Bệnh viện Ung bướu xạ trị. Sau cái chết của người con trai cả, rồi biến cố đến với Tuấn, vợ chồng chị Huyên lâm vào cảnh cơ cực lo từng đồng chạy chữa cho người con trai còn lại...


Sau mấy tháng điều trị, phẫu thuật lấy khối u não, Trần Văn Tuấn (SN 2000, trú tại xóm 3, xã Nghi Công Nam, Nghi Lộc, Nghệ An) được về nhà ít hôm để chuẩn bị bước vào giai đoạn xạ trị. Nhìn đứa con trai gầy rộc, một nửa cơ thể đã bắt đầu khó cử động do di chứng của khối u chèn ép dây thần kinh, chị Nguyễn Thị Huyên (SN 1977) xót xa cứ khóc suốt. Đang nuôi con nhỏ nên mấy tháng qua chị Huyên phải ở nhà. Việc chăm sóc Tuấn ở bệnh viện nhờ cả vào chồng và người mẹ già hơn 70 tuổi của mình.
16 tuổi, Trần Văn Tuấn vừa trải qua cuộc phẫu thuật u não. Người anh trai của em cũng ra đi vì chính căn bệnh này.

Nước mắt rơi lã chã, chị kể, chồng chị ở rể, không có đất cày cấy nên sau khi sinh được 2 đứa con trai Trần Văn Ngọc (SN 1998) và Trần Văn Tuấn thì cả hai quyết định gửi con cho bà ngoại, vào miền Nam làm thuê. Tích góp cả chục năm trời mới dám xây căn nhà mái bằng, mất 5 năm trời nhà mới xây xong. Cứ nghĩ có nhà cửa rồi, chỉ làm lụng nuôi con ăn học nữa là ổn, ai ngờ…
Tháng 6/2012, Trần Văn Ngọc kêu đau đầu và mất khi đưa đến bệnh viện chưa được bao lâu. “Bác sỹ bảo nó bị tổn thương não”, chị Huyên khóc nấc lên.
Sau cái chết của Ngọc, anh chị quyết định sinh thêm một đứa con nữa cho Tuấn có anh có em. Đứa con gái út mới hơn 1 tuổi thì Tuấn lại mắc bệnh.
Một đứa con trai đã mất, đứa con trai còn lại đang chuẩn bị bước vào giai đoạn xạ trị, chị Huyên như rơi vào hố sâu tuyệt vọng, không hiểu vì sao các con của mình cùng mắc một chứng bệnh như nhau.

“Hồi tháng 9 năm ngoái, tay chân Tuấn xuất hiện những mảng màu thâm tím. Chị nghĩ là con chơi đá bóng, va chạm nên mới thế. Sau thấy Tuấn kêu mỏi tay chân bên trái, khó cử động, hoảng quá chị đưa con đi viện. Qua mấy viện, họ kết luận nó có khối u ở não. Chị không dám tin, anh nó chết vì bệnh não, giờ nó lại…”, chị Huyên khóc nghẹn.
Nhà có gần 2 sào ruộng, đất đang ở nhờ nhà ngoại nên cũng chưa có sổ đỏ mà cầm cố. Hai vợ chồng vay nóng tiền đưa con đi viện. Sau gần 1 năm điều trị, Trần Văn Tuấn được phẫu thuật, cắt bỏ khối u trong não. “Khi bác sỹ thông báo ca mổ thành công tui như trút được gánh nặng trong lòng bấy lâu nay. Nhưng rồi họ bảo, phải chuyển cháu sang Bệnh viện Ung bướu để xạ trị. Nó mới hơn 15 tuổi đầu thôi…”, bà Nguyễn Thị Vân, bà ngoại của Tuấn rầu rĩ.
Bà Vân cầm xấp bệnh án, biên lai thu tiền viện phí của cháu mà bật khóc. Sắp tới, Tuấn sẽ phải trải qua giai đoạn xạ trị, còn tốn kém hơn nữa...

Bà Vân cùng anh Trần Văn Thắng (bố của Tuấn) đưa Tuấn về nhà đợi ngày ra Hà Nội xạ trị theo lịch. Tranh thủ mấy ngày nghỉ, anh Thắng ra đồng gặt lúa. Hơn 2 sào, được mấy tạ nhưng có lẽ chẳng mang được hạt lúa nào về nhà.
“Nợ từ hồi đưa Ngọc đi viện trả được 1 ít, đang còn gần 100 triệu thì Tuấn lại đi viện. Nợ cũ, nợ mới phải lên đến hơn 200 triệu rồi. Lúa gặt xong, cũng chẳng cần phải phơi phóng chi cả mà bán luôn để lấy tiền đưa Tuấn đi xạ trị. Mà bán cả từng ấy lúa cũng chỉ được dăm triệu, phải mượn thêm sổ đỏ của anh em cầm cố ngân hàng. Hai đứa con trai, giờ chỉ còn thằng Tuấn, anh chị biết mần răng mà cứu con đây?”, chị Huyên hỏi rồi lẳng lặng lại giường, xoa bóp tay chân cho con.
Cánh tay trái, chân trái của Tuấn đã teo dần lại, cử động khó khăn. Có hôm bà ngoại về có việc gia đình, bố đi lấy thuốc, Tuấn tự đi vệ sinh rồi ngã bầm dập cả người, mọi người chẳng dám để tự làm gì. Nằm trên giường, khuôn mặt Tuấn buồn rười rượi. Từ hồi ngã bệnh Tuấn cũng phải nghỉ học. Giờ bạn bè đã vào kỳ nghỉ hè…
Di chứng khối u não chèn ép dây thần kinh khiến một bên cơ thể của Tuấn đã bắt đầu bị liệt.

“Nhà chị Huyên thì khổ rồi, sinh được hai đứa con trai thì đứa chết, đứa mắc bệnh nặng, làm cha làm mẹ rứa chịu chi nổi. Hàng xóm láng giềng thương thằng Tuấn nhưng cũng biết làm chi được. Thương thì người giúp đôi ba chục, một trăm chi đó, chạy qua chạy lại thăm hỏi thôi chứ cũng không biết làm chi hơn”, chị Nguyễn Thị Vị, hàng xóm chị Huyên thở dài.
Về hoàn cảnh của gia đình chị Huyên, bà Phạm Thị Long – Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ xã Nghi Công Nam cho biết: “Hoàn cảnh anh Thắng, chị Huyền thì đặc biệt khó khăn. Hai vợ chồng cũng siêng năng, cần mẫn nhưng khổ về đường con cái. Sau cái chết của cháu Ngọc thì lâm vào khánh kiệt, giờ lại đến lượt cháu Tuấn mắc trọng bệnh.
Chính quyền địa phương, Hội Chữ thập đỏ cũng hết sức quan tâm, vận động người dân trong xã và con em của xã đi làm ăn xa quyên góp được gần 15 triệu giúp đỡ cháu chữa bệnh nhưng từng đó so với chi phí chữa trị của Tuấn cũng chỉ như muối bỏ bể thôi. Vừa rồi Hội Chữ thập đỏ xã cũng có công văn gửi Hội Chữ thập đỏ huyện Nghi Lộc xem xét, hỗ trợ cho cháu để tiếp tục chạy chữa”.
Bán cả lúa non, mượn sổ đỏ cắm ngân hàng nhưng chị Huyên không biết mình có thể cứu được con hay không?
Ngước đôi mắt rất đẹp và thông minh nhìn ra mảnh sân nắng chói chang, Tuấn bảo: “Em giờ chỉ mong khỏe lại, đi học tiếp. Hoc xong cấp 3 thì đi kiếm việc làm phụ bố mẹ. Bố mẹ em khổ nhiều quá rồi”. Nhưng đến bao giờ Tuấn mới được đi học lại. Bao giờ em có thể tự kiếm việc làm dành tiền phụ giúp bố mẹ khi mà giờ đây, ngay cả tiền đi chữa bệnh cho em bố mẹ cũng chưa biết vay mượn ở đâu.

>> Xem thêm 

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Chiếc quan tài 145 tuổi và thi thể bé gái cầm hoa vẫn nguyên vẹn

Chiếc quan tài 145 tuổi và thi thể bé gái cầm hoa vẫn nguyên vẹn: Trong quá trình tu sửa nhà, một công nhân đã phát hiện chiếc quan tài có thi thể một bé gái cầm hoa hồng vẫn nguyên vẹn, dù đã bị chôn vùi 145 năm.

Trong quá trình tu sửa nhà, một công nhân đã phát hiện chiếc quan tài có thi thể một bé gái cầm hoa hồng vẫn nguyên vẹn, dù đã bị chôn vùi 145 năm.




Công nhân xây dựng đào được chiếc quan tài 145 tuổi.

Trong quá trình tu sửa tòa nhà của Ericka Karaner tại quận Richmond, San Franciso, Mỹ, một công công nhân đã phát hiện ra chiếc quan tài đồng được chôn sâu dưới lòng đất.
Chiếc quan tài dài gần 1 mét, bên trong là thi thể một bé gái được bảo quản khá tốt. Bé gái có mái tóc vàng. Theo đánh giá ban đầu, có thể bé gái được chôn khi mới 3 tuổi. Kevin Boylan, một công nhân xây dựng tham gia quá trình tìm kiếm nói: “Cô bé vẫn có tóc, vẫn còn móng tay. Hoa hồng vẫn được nắm chặt”.
Một số người cho rằng đây là một trong 30.000 người được chôn trong nghĩa trang Odd Fellows từ xưa. Năm 1890, nghĩa trang bị đóng cửa, toàn bộ thi thể chuyển đến Colma chôn cất. Rất có thể chiếc quan tài của bé gái đã bị bỏ sót.
Thi thể bé gái được đặt tên là Miranda. Trên quan tài cũng không có bất kỳ thông tin gì để xác định danh tính nạn nhân. Mặc dù vậy, tất cả cũng chỉ là phỏng đoán và hiện danh tính chính xác của bé gái không ai có thể xác định được.
Thi thể bé gái bên trong vẫn còn tóc, móng tay và hoa hồng.
Chủ nhân ngôi nhà nơi phát hiện ra quan tài, cô Karner đang gặp khó khăn trong việc an táng em bé. Cô Karner cần giấy chứng tử để chôn cất thi thể em bé đồng thời gặp phải vấn đề chi phí quá đắt đỏ. Trong khi đó, thi thể Miranda ngày càng xuống cấp sau khi quan tài bị bật nắp.
Karner cũng luôn rùng mình mỗi khi nghĩ đến việc một thi thể bé gái từng được chôn bên dưới sân nhà mình. Dù vậy, cô vẫn coi “bé gái là một phần trong gia đình”, ít nhất cho đến lúc mai táng xong. Rất may, đã có một người nhận sẽ tài trợ kinh phí để xử lý quan tài, lưu trữ thi thể bé gái tạm thời trước khi mai táng tại nghĩa trang.

9 phát ngôn cuối cùng của bậc thầy phong thủy

9 phát ngôn cuối cùng của bậc thầy phong thủy: Một bậc thầy về phong thủy đã để lại 9 phát ngôn cuối cùng của mình, khiến hàng triệu người phải lưu giữ.

Một bậc thầy về phong thủy đã để lại 9 phát ngôn cuối cùng của mình, khiến hàng triệu người phải lưu giữ.


1、 Trongthương trường, đừng mong đợi sự giúp đỡ của người khác dành chobạn, bởi đối với bất cứ ai, tiền không bao giờ đủ. (Học cách chođi)
2、 Nhữngngười giúp đỡ bạn là những người bạn tốt có đạo nghĩa, những ngườikhông giúp bạn cũng không có gì đáng trách cứ, không nên nuôi dưỡngthù hận, bởi họ đâu nợ bạn! (Học cách hiểu lý lẽ)
3、 Hãyhiểu rằng không một ai nhất thiết phải giúp bạn khi bạn cần. Nếucó, người đó chỉ có thể là chính bạn. Vì vậy làm cho bản thân tựlập, mạnh mẽ, vui vẻ, hạnh phúc, mới là những việc bạn cần phảilàm, dẫu sao cũng chỉ có bản thân mới nhất thiết cùng bạn vào sinhra tử, hoạn nạn có nhau. (Học cách kiên cường)
4、 Kếtbạn không phân biệt giàu nghèo, họ có gia tài hàng tỷ với bạn mộtxu cũng không liên quan, đừng để bản thân biến thành người đầy tớ,họ có lẽ không có gì cả nhưng vẫn nhường miếng bánh mì duy nhất chobạn. (Học cách phân biệt)
5、 Đừngvì những người bạn giàu có mà xa lánh những người bạn tinh thần,dần dần bạn sẽ hiểu ra sự giàu có của bạn bè có thể đưa bạn đi ănuống vui chơi và cũng có thể mang lại đủ thứ phiền não thế tục,phức tạp và rắc rối. Những người bạn tinh thần chỉ có thể đưa bạnra đồng ruộng, bờ suối, không có cao lương mỹ tửu, không sâm banh,cà phê, không có sàn nhảy, nhưng họ có thể cùng bạn chạy nhảy, cùngbạn cười đùa như một thằng hề. (Học cách tự trọng)

6、 Cóthể tin rằng trên thế giới quả thực có tình yêu chung thủy, nhưngnó chỉ là thuộc về Ngưu lan Chức nữ, Lưu Sơn Bá, Chúc Anh Đài, bênÂu Mỹ còn có Romeo và Juliet, bởi họ đều có cuộc sống ngắn ngủi.Còn chúng ta thì phải sống thật lâu. (Học cách trântrọng)
7、 Khôngcần biết bạn kết hôn vì điều gì, một khi bạn đã có con, bạn cầnphải yêu gia đình này, bất kể nó tẻ nhạt và lạnh lẽo đến mức nào,bạn đều có nghĩa vụ phải sưởi ấm nó lên, bởi vì bạn là người cha!(Học cách trách nhiệm)
8、 Chớpmắt tuổi thanh xuân của chúng ta sẽ không còn nữa, nếp nhăn dày lêntừng ngày bên khóe mắt, chúng ta không thể ngăn sự tàn phá của nămtháng lên dung nhan, nhưng chúng ta có thể để cho trái tim làm chậmdần sự mài dũa của năm tháng như ngọc trong cát, dần dần bóng lên.Chờ đến khi chúng ta râu bạc, răng sụn, bước đi lảo đảo, bạn vẫn cóthể giữ được vầng đỏ rực rỡ trên ánh ngọc trai đến cuối cùng, khôngphải sao? (Học cách trưởng thành)
9、 Đừngnên quá cố chấp, cuộc sống có rất nhiều điều không như ý, thế giớikhông thể hoan hợp cho riêng bạn, trái đất không phải vì bạn màxoay chuyển, do đó, đừng ôm mãi sự cố chấp, chúng ta cũng chỉ lànhững kẻ qua đường ở chốn hồng trần này, được sinh ra trần truồng,khi chết đi cũng chẳng thể mang theo được gì ? (Học cách buôngtay)
Nhữngcâu nói đều thật là chân lý!