Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Chiếc quan tài 145 tuổi và thi thể bé gái cầm hoa vẫn nguyên vẹn

Chiếc quan tài 145 tuổi và thi thể bé gái cầm hoa vẫn nguyên vẹn: Trong quá trình tu sửa nhà, một công nhân đã phát hiện chiếc quan tài có thi thể một bé gái cầm hoa hồng vẫn nguyên vẹn, dù đã bị chôn vùi 145 năm.

Trong quá trình tu sửa nhà, một công nhân đã phát hiện chiếc quan tài có thi thể một bé gái cầm hoa hồng vẫn nguyên vẹn, dù đã bị chôn vùi 145 năm.




Công nhân xây dựng đào được chiếc quan tài 145 tuổi.

Trong quá trình tu sửa tòa nhà của Ericka Karaner tại quận Richmond, San Franciso, Mỹ, một công công nhân đã phát hiện ra chiếc quan tài đồng được chôn sâu dưới lòng đất.
Chiếc quan tài dài gần 1 mét, bên trong là thi thể một bé gái được bảo quản khá tốt. Bé gái có mái tóc vàng. Theo đánh giá ban đầu, có thể bé gái được chôn khi mới 3 tuổi. Kevin Boylan, một công nhân xây dựng tham gia quá trình tìm kiếm nói: “Cô bé vẫn có tóc, vẫn còn móng tay. Hoa hồng vẫn được nắm chặt”.
Một số người cho rằng đây là một trong 30.000 người được chôn trong nghĩa trang Odd Fellows từ xưa. Năm 1890, nghĩa trang bị đóng cửa, toàn bộ thi thể chuyển đến Colma chôn cất. Rất có thể chiếc quan tài của bé gái đã bị bỏ sót.
Thi thể bé gái được đặt tên là Miranda. Trên quan tài cũng không có bất kỳ thông tin gì để xác định danh tính nạn nhân. Mặc dù vậy, tất cả cũng chỉ là phỏng đoán và hiện danh tính chính xác của bé gái không ai có thể xác định được.
Thi thể bé gái bên trong vẫn còn tóc, móng tay và hoa hồng.
Chủ nhân ngôi nhà nơi phát hiện ra quan tài, cô Karner đang gặp khó khăn trong việc an táng em bé. Cô Karner cần giấy chứng tử để chôn cất thi thể em bé đồng thời gặp phải vấn đề chi phí quá đắt đỏ. Trong khi đó, thi thể Miranda ngày càng xuống cấp sau khi quan tài bị bật nắp.
Karner cũng luôn rùng mình mỗi khi nghĩ đến việc một thi thể bé gái từng được chôn bên dưới sân nhà mình. Dù vậy, cô vẫn coi “bé gái là một phần trong gia đình”, ít nhất cho đến lúc mai táng xong. Rất may, đã có một người nhận sẽ tài trợ kinh phí để xử lý quan tài, lưu trữ thi thể bé gái tạm thời trước khi mai táng tại nghĩa trang.

9 phát ngôn cuối cùng của bậc thầy phong thủy

9 phát ngôn cuối cùng của bậc thầy phong thủy: Một bậc thầy về phong thủy đã để lại 9 phát ngôn cuối cùng của mình, khiến hàng triệu người phải lưu giữ.

Một bậc thầy về phong thủy đã để lại 9 phát ngôn cuối cùng của mình, khiến hàng triệu người phải lưu giữ.


1、 Trongthương trường, đừng mong đợi sự giúp đỡ của người khác dành chobạn, bởi đối với bất cứ ai, tiền không bao giờ đủ. (Học cách chođi)
2、 Nhữngngười giúp đỡ bạn là những người bạn tốt có đạo nghĩa, những ngườikhông giúp bạn cũng không có gì đáng trách cứ, không nên nuôi dưỡngthù hận, bởi họ đâu nợ bạn! (Học cách hiểu lý lẽ)
3、 Hãyhiểu rằng không một ai nhất thiết phải giúp bạn khi bạn cần. Nếucó, người đó chỉ có thể là chính bạn. Vì vậy làm cho bản thân tựlập, mạnh mẽ, vui vẻ, hạnh phúc, mới là những việc bạn cần phảilàm, dẫu sao cũng chỉ có bản thân mới nhất thiết cùng bạn vào sinhra tử, hoạn nạn có nhau. (Học cách kiên cường)
4、 Kếtbạn không phân biệt giàu nghèo, họ có gia tài hàng tỷ với bạn mộtxu cũng không liên quan, đừng để bản thân biến thành người đầy tớ,họ có lẽ không có gì cả nhưng vẫn nhường miếng bánh mì duy nhất chobạn. (Học cách phân biệt)
5、 Đừngvì những người bạn giàu có mà xa lánh những người bạn tinh thần,dần dần bạn sẽ hiểu ra sự giàu có của bạn bè có thể đưa bạn đi ănuống vui chơi và cũng có thể mang lại đủ thứ phiền não thế tục,phức tạp và rắc rối. Những người bạn tinh thần chỉ có thể đưa bạnra đồng ruộng, bờ suối, không có cao lương mỹ tửu, không sâm banh,cà phê, không có sàn nhảy, nhưng họ có thể cùng bạn chạy nhảy, cùngbạn cười đùa như một thằng hề. (Học cách tự trọng)

6、 Cóthể tin rằng trên thế giới quả thực có tình yêu chung thủy, nhưngnó chỉ là thuộc về Ngưu lan Chức nữ, Lưu Sơn Bá, Chúc Anh Đài, bênÂu Mỹ còn có Romeo và Juliet, bởi họ đều có cuộc sống ngắn ngủi.Còn chúng ta thì phải sống thật lâu. (Học cách trântrọng)
7、 Khôngcần biết bạn kết hôn vì điều gì, một khi bạn đã có con, bạn cầnphải yêu gia đình này, bất kể nó tẻ nhạt và lạnh lẽo đến mức nào,bạn đều có nghĩa vụ phải sưởi ấm nó lên, bởi vì bạn là người cha!(Học cách trách nhiệm)
8、 Chớpmắt tuổi thanh xuân của chúng ta sẽ không còn nữa, nếp nhăn dày lêntừng ngày bên khóe mắt, chúng ta không thể ngăn sự tàn phá của nămtháng lên dung nhan, nhưng chúng ta có thể để cho trái tim làm chậmdần sự mài dũa của năm tháng như ngọc trong cát, dần dần bóng lên.Chờ đến khi chúng ta râu bạc, răng sụn, bước đi lảo đảo, bạn vẫn cóthể giữ được vầng đỏ rực rỡ trên ánh ngọc trai đến cuối cùng, khôngphải sao? (Học cách trưởng thành)
9、 Đừngnên quá cố chấp, cuộc sống có rất nhiều điều không như ý, thế giớikhông thể hoan hợp cho riêng bạn, trái đất không phải vì bạn màxoay chuyển, do đó, đừng ôm mãi sự cố chấp, chúng ta cũng chỉ lànhững kẻ qua đường ở chốn hồng trần này, được sinh ra trần truồng,khi chết đi cũng chẳng thể mang theo được gì ? (Học cách buôngtay)
Nhữngcâu nói đều thật là chân lý!

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

Xác chết 43 năm không phân hủy và giấc mơ kì lạ “Ba ơi, đào con lên, con còn sống”

Xác chết 43 năm không phân hủy và giấc mơ kì lạ “Ba ơi, đào con lên, con còn sống”: Thấy vậy, ông Bửu trở lại võng nằm. Khi vừa chợp mắt lại nghe tiếng Hạo vang lên lần thứ 3 như khẩn cầu thảm thiết: “Ba ơi, đào con lên, con còn sống, con chưa chết”. Lúc đó là 2 giờ sáng…

Tài hoa, bạc mệnh
Thời Pháp thuộc, ở vùng An Giang có 1 gia đình Nho học. Đinh Công Hạo là con trai thứ 3 trong gia đình ấy, gồm 4 anh chị em: 2 trai, 2 gái. Ngay từ thưở nhỏ cậu bé Hạo đã tỏ rõ sự thông minh và rất khôi ngô, tuấn tú. Những năm bắt đầu đi học trường làng, bên cạnh chữ Quốc ngữ, Hạo còn theo học chữ Nho và học đến hết cuốn Ngũ Kinh… vì vậy, điều không ai trong vùng lấy làm ngạc nhiên khi Hạo được cha là ông Đinh Đại Bửu hết mực yêu thương.

Nhưng ác thay, khi lên 10 tuổi Hạo mắc một chứng bệnh lạ. Khi bệnh phát, chẳng bao lâu sau đôi mắc cậu bé không còn nhìn thấy mọi thứ xung quanh. Có điều không ai giải thích được, đó là đôi mắt ấy vẫn sáng long lanh như người bình thường, chứ không hề mờ đục như những người mù khác.



Di ảnh Đinh Công Hạo hồi còn nhỏ


Nhưng ác thay, khi lên 10 tuổi Hạo mắc một chứng bệnh lạ. Khi bệnh phát, chẳng bao lâu sau đôi mắc cậu bé không còn nhìn thấy mọi thứ xung quanh. Có điều không ai giải thích được, đó là đôi mắt ấy vẫn sáng long lanh như người bình thường, chứ không hề mờ đục như những người mù khác.

Ông Bửu đưa con đi khắp vùng để tìm thầy chạy chữa. Nhưng cố bao nhiêu, tìm bao nhiêu thầy bệnh cũng không khỏi.
Đó là những gì mà ông Đinh Hữu Trí (SN 1956) em trai út ông Hạo – người hiện đang ở trong nhà gỗ cổ xưa và lưu giữ xác ông Hạo kể lại. Và theo ông Trí, trong những năm bị mù, nhưng càng lúc ông Hạo càng bộc lộ nhiều khả năng trời phú. Ông nội của ông Hạo vốn là 1 lương y, biết bắt mạch, bốc thuốc trị bệnh. Song, thỉnh thoảng người trong nhà bị một số chứng bệnh lạ mà ông này không tài nào trị khỏi. “Lúc đó, anh Hạo xuất thần kê toa, chữa bệnh. Lần nào anh Hạo cũng chữa cũng khỏi bệnh. Nhưng ảnh kêu người nhà phải giữ kín, không được nói ra ngoài” – ông Trí kể.

Ông Trí cho biết anh trai mình sống trong cảnh tăm tối khoảng 7 năm thì trút hơi thở cuối cùng vào ngày 19/12/1968 (âm lịch). Khi đó (ông) Trí đã 12 tuổi nên còn nhớ rất rõ những gì đã xảy ra: “Trước khi chết khoảng 3 ngày, anh tôi không ăn cơm, cháo gì mà chỉ uống sữa, ăn mãng cầu gai giã nhuyễn quậy với đường cát trắng. Ảnh chết lúc 9 giờ sáng. Nhưng vì thương con ba tôi để đến 3 giờ chiều vì sợ ảnh ‘đi thiếp’ (chết lâm sàng). Tới lúc cơ thể nguội lạnh, tay chân cứng hết, ông mới chịu cho liệm vào 1 chiếc hòm bằng gỗ cây gòn và đem chôn cách nhà chừng 200m” – Ông Trí kể.
Ông Trí bên quan tài đựng xác khô của ông Hạo
Những giấc mơ kỳ lạ. 
Sau khi chôn cất Đinh Công Hạo, cả nhà ông Bửu hết sức đau buồn và mệt mỏi. Đêm thứ 3 kể từ ngày chôn con trai, ông Bửu vừa lim dim thì thấy giấc mơ kỳ lạ. Lần thứ nhất, khi ông Bửu nằm ngủ trên giường, đột nhiên ông nghe rõ tiếng con trai văng vẳng: “Ba ơi, đào con lên, con còn sống”.

Cứ nghĩ do quá thương nhớ con nên bị mộng mị, ông Bửu bước xuống võng nằm một hồi để trấn tĩnh. Nhưng khi vừa thiu thiu ngủ trên chiếc võng lại nghe tiếng con trai về báo mộng văng vẳng bên tai với lời lẽ y như lần thứ nhất.

Thấy lạ, ông Bửu thức giấc xách chiếc đèn măng-xông đi rảo khắp nhà xem người nhà, cha mẹ, vợ, con ông có ai bị mơ hay không. Song tất cả mọi người đều ngủ say, không một ai mộng mị. Thấy vậy, ông Bửu trở lại võng nằm. Khi vừa chợp mắt lại nghe tiếng Hạo vang lên lần thứ 3 như khẩn cầu thảm thiết: “Ba ơi, đào con lên, con còn sống, con chưa chết”. Lúc đó là 2h sáng. Thấy lạ, ông Bửu gọi cả nhà thức dậy rồi bàn bạc với cha ông sẽ đi mượn thêm vài người ở xóm để đào xác Hạo lên. Sợ ông Bửu thương nhớ con mà chết, nên gia đình đã bàn bạc và quyết định quật mồ con trai ông, cốt để ông hài lòng.
Được hàng xóm giúp, ông Bửu tiến hành ngay việc đào mộ con trai vào lúc 5 giờ sáng cùng ngày.

“Đến khi bật nắp hòm ra mọi người đều bất ngờ vì anh Hạo giống như người đang ngủ say. Cha tôi cẩn thận kiểm tra, rờ, bóp thấy da thịt vẫn mềm dịu. Tay chân, co ra co vào bình thường chứ không cứng và lạnh như khi liệm. Cha tôi kéo thử cằm thì miệng anh Hạo há ra. Lúc này cha tôi tin là anh Hạo còn sống thật nên vội chạy vào nhà múc 1 ly nước to, dùng muỗng đổ vào miệng. Rồi lại thêm ly nước thứ 2 đổ vào miệng anh Hạo. Càng lạ hơn là đổ muỗng nào nước chảy tọt vào trong bụng hết muỗng đó. Rồi mọi người khiên xác anh Hạo đặt lên chiếc ghế bố, lật qua lật lại coi thấy quần áo vẫn sạch, khô, không hề ẩm ướt cũng không có dấu hiệu xác bị phân hủy, hôi thối” - ông Trí kể tiếp…

Và những bí ẩn trong ngôi nhà gỗ 
Lúc này, ông Bửu liền báo với nhà chức trách xin được đem xác con vào nhà và nhờ bác sĩ đến khám. Một đoàn bác sĩ của bệnh viện tỉnh với nhiều bác sĩ người nước ngoài đến khám xác Đinh Công Hạo. Ai nấy đều ngạc nhiên khi tim và hệ hô hấp thì không hoạt động nhưng chân tay vẫn mềm mại.

Thấy hiện tượng lạ, 1 bác sĩ người Mỹ đã ở lại nhà nhiều ngày để theo dõi, song không ai đưa ra được kết luận gì. Đến 4 ngày sau (tức là ngày thứ 7 kể từ ngày Hạo tắt thở) ông bác sĩ nọ dùng kim chích thử vào đầu ngón tay Hạo nặn ra vẫn còn máu đỏ. Đến ngày thứ 10 kể từ ngày Hạo tắt thở, vị bác sĩ tạm kết luận: “Bộ máy trong cơ thể Hạo vẫn còn hoạt động nên các tế bào không chết, không phân hủy mà vẫn còn máu tươi. Nhưng do nhiều ngày không được ăn gì, cơ thể thiếu năng lượng nên hệ hô hấp không trở lại được”. Nói vậy rồi ông bác sĩ người ngoại quốc kêu xe về bệnh viện quận Tân Châu (nay là huyện Tân Châu, tỉnh An Giang) – cách đó chừng 20 km để chở bình tiếp hơi (bình oxy) xuống tận nhà nhằm kích hệ hô hấp cho Hạo.

Lúc chiếc xe Jeep vừa rời khỏi nhà thì ông Bửu phát hiện bàn tay của Hạo biến đổi từ bình thường sang màu vàng nhạt, nhưng thịt da lại trong suốt. Khi vị bác sĩ ngoại quay lại, hiện tượng trong suốt đã “ăn” lên đến cùi chỏ của hai cánh tay Hạo. 2 bàn chân cũng bắt đầu có dấu hiệu trong suốt và lan dần dần lên đến 2 đầu gối. Ông ta lắc đầu nói với ông Bửu là không thể cứu Hạo. Các bác sĩ đều “bó tay” ra về vào chiều 29 Tết Giáp Thân.


Vẫn không tin con trai chết, ông Bửu đóng chiếc quan tài khác đặt xác vào đó. Tuy nhiên, kể từ đó xác Hạo bắt đầu khô dần và teo tóp lại. Ông Bửu lộng 1 miếng kính trên nắp quan tài để có thể hàng ngày nhìn thấy con trai. Bên trên thân thể Hạo được phủ lên 1 lớp vải lụa màu vàng, mặt được trùm bằng chiếc khăn màu cau khô, chỉ lộ ra phần tóc ở đỉnh đầu. Ông Bửu qua đời năm 1994 và trước khi mất ông căn dặn con trai út là Trí phải giữ gìn xác anh trai và thờ phụng, nhang khói.

Cho đến bây giờ, xác “ông” Hạo vẫn được lưu giữ trong chiếc quan tài đặt trên gian gác gỗ trong nhà, chiếc quan tài đặt chéo góc. Người nhà ông Trí giải thích: Lúc đầu quan tài được đặt ngay chính giữa căn gác, đầu quay vào bàn thờ, nhưng đến sáng hôm sau thì nó lại “tự” nằm xéo qua một bên. Hôm sau mọi người khiêng đặt ngay ngắn lại thì sau đó cái hòm vẫn bị lệt qua 1 bên – ở vị trí như bây giờ.

Bà Dư Tuyết – vợ ông Trí cho biết: “Hồi anh Hạo chết tóc hớt cao, ngắn giống như trong di ảnh và tóc rất đen. Vậy mà bây giờ tóc lại dài hơn và còn có tóc bạc”.

Còn ông Trí quả quyết: “Cái xác chỉ bị khô lại, tất cả các bộ phận như ruột gan, mắt, răng… của anh Hạo đều còn nguyên dù đã 43 năm. Hồi ảnh chết gia đình tôi đem chôn cất bình thường, rồi đến khi đào xác lên cũng để nguyên như thế cho tới bây giờ”.

>> Xem thêm
Chiêm ngưỡng Nghĩa trang VIP Thiên Đức Vĩnh Hằng Viên
Những lưu ý cần tránh đối với mồ mả